Phiến Sầu
Cánh lá rơi theo chiều tàn phai
Hoàng hôn còn đợi bóng đêm dài
Mây sầu vạn nẻo trôi tan tác
Xao xuyến tình ai bỗng nghẹn ngào
Sương lạnh từng đêm ướt cõi hồn
Phiến sầu còn đọng chút tơ vương
Trắng đêm thao thức đong thương nhớ
Bờ vai trĩu nặng suốt đêm trường
|
Biêng biếc lòng xanh hồ tịnh thuỷ
Soi thấu buồn vui lẫn ngọt bùi
Khẽ khàng cánh gió tìm tri kỷ
Bến đỗ trăm năm, ghé nụ cười
Đôi cánh thời gian theo gió lay
Cõi tạm xem như giấc mộng dài
Dịu ngọt hương sen hong bể ái
Mượn cõi riêng chắp cánh thơ bay |