Gió đông nhẹ nhàng qua
Lòng khắc khoải phương xa
Tuyết mong manh trắng xóa
Chất ngất nhớ quê nhà
Xuân trở gót ngoài sân
Nắng chắp cánh phù vân
Lòng thoáng xao chút ấm
Cho quên nỗi mưa dầm
|
Nỗi Niềm
Lặng nghe dĩ vãng về mau
Ngoài kia mây vẫn một màu đơn côi
Gió mang nỗi nhớ xa vời
Thời gian lặng lẽ dần trôi cuối trời
Bài thơ năm cũ xa xôi
Con đường nhân thế một đời tìm nhau
Gặp chi dang dở buổi đầu
Nồng nàn xưa đó phiến sầu lẻ đôi
Bóng chiều nắng nhạt lâu rồi
Cố quên còn lại trong tôi nỗi niềm |