Mười Hai Tháng Tám
Tháng tám cúc vàng nở kiêu sa
Thoang thoảng hương lan nỗi nhớ nhà
Mười hai tháng tám mùa trăng ấy
Thấm thoát sông đời chỡ bóng qua
Sóng mắt thu phai đã mấy mùa
Dư âm ngần ngại cuộc bể dâu
Gió chiều xao động lòng năm tháng
Mây chở hoa vàng trôi về đâu
Trăng lại che nghiêng một nữa sầu
M ười hai tháng tám lại nhớ nhau
Thềm xưa bóng mẹ nơi phương ấy
Dõi mắt chờ con mõi đêm thâu
Bây giờ tháng tám trăng mười hai
Cúc nhớ mùa xưa nén thở dài
Tóc trắng hoa sương thầm mơ ước
Đêm về nối mộng ấm bờ vai.
|