Mênh Mông Đất Khách
Rong chơi qua đường phố nhỏ
Làm sao đi suốt cuộc đời
Nặng lòng theo vòng quá khứ
Tìm về giọt nắng bờ môi
Lê chân gặp phiến đá ngồi
Thương thầm cây cỏ đơn côi
Tha hương vẫn còn lận đận
Còn đây quá nửa đời người
Đường đời sắc sắc không không
Xin cho giọt nắng ấm lòng
Cuối đường nắng vàng nhòa nhạt
Về đâu đất khách mênh mông |