Ký Ức Xanh
Chiều lặng lẽ nhớ mây trôi
Lòng quê ngơ ngẩn bên trời tha hương
Vội ngày níu chút nắng vương
Gió chao chín nhớ mười thương ngập trời
Dấu xa tâm sự đầy vơi
Quên làm sao được một thời dấu yêu
Đường mây rẽ lối cô liêu
Tìm em nhạt bóng nắng chiều quạnh hiu
Đợi hoài chẳng thấy bóng nhau
Ký ức xanh biếc niềm đau muộn màng!
|