Kỷ Niệm
Kỷ niệm còn in những vết buồn
Đời người phiêu lạc giữa muôn phương
Bao năm mây phủ niềm tâm sự
Nặng trĩu hồn thơ sợi tơ vương
Ký ức chao nghiêng giữa cuộc đời
Thuyền về bến cũ sóng chơi vơi
Đưa tay níu bóng thời gian lại
Cố giữ trên môi một nụ cười
Kỷ niệm đa mang một khối tình
Nghe như nắng vỡ giữa bình minh
Bài thơ năm cũ hoen màu mực
Mười mấy năm xa giữ riêng mình
Tấm lụa thời gian trãi mượt mà
Địa cầu ngăn cách cuộc tình xa
Bốn phương mây xây thành kỷ niệm
Ngày tháng hững hờ, qua mãi qua…
|