Hẹn Trăng Mùa Tới
Ngày mai chị lại ra về
Xứ người năm tháng bốn bề tuyết sương
Quê nhà lòng mãi vấn vương
Từng đêm mắt ướt nhớ thương mẹ già
Cảnh đời tan hợp phôi pha
Đời người như hạt sương sa đêm trường
Sợi tình ràng buộc tơ vương
Thoáng gần thoát đã nghìn trùng xa xôi
|
Cầm đàn gãy khúc tinh khôi
Lòng sen chị khép chuyện đời đắng cay
Đêm nay dỗ giấc mộng dài
Cho đêm đừng sáng cho ngày đừng lên
Níu thời gian với mẹ hiền
Phút giây hạnh phúc ưu phiền xua tan |