Cát Bụi
Có những lúc cuộc đời vô nghĩa quá
Thôi chẳng màn danh lợi với xa hoa
Chuyến đò sau cát bụi hóa ra ta
Chuỗi năm tháng phôi pha cần quên lãng
Có những lúc đời chẳng cần chi cả
Ngày tiếp ngày ta vẫn mãi trong ta
Đời sắc không tay nắm lại mở ra
Đêm tỉnh giấc thấy mình nơi xứ lạ
Có những lúc chiều trời tây lạnh giá
Ngày âm thầm cùng xa xót vây quanh
Gió đong đưa thương chiếc lá trên cành
Trong hư ảo mây pha màu tiếc nuối
Có những lúc thấy mình vừa trẻ lại
Níu mặt trời giữa đôi cánh tay khô
Đời mênh mông như giấc mộng mơ hồ
Buông bỏ hết tình người xin giữ lại |